Trên mạng xã hội,
không khó bắt gặp những câu chuyện tiết kiệm khiến nhiều người phải thốt lên vì
mức độ quyết liệt. Có người thu nhập 4.800 nhân dân tệ/tháng, được công ty lo
ăn ở nên cố gắng giữ lại gần như toàn bộ tiền lương. Có người thậm chí vay thêm
tiền để gửi tiết kiệm, sau đó tự tạo áp lực trả nợ như một cách buộc bản thân
không được tiêu.
Những phương pháp như
vậy có thể tạo cảm giác rất "kỷ luật", nhưng chúng cũng đặt ra một
câu hỏi quan trọng: Tiết kiệm đến mức nào mới thực sự thông minh?
Bởi nếu chỉ dựa vào
việc không tiêu tiền, khả năng tích lũy luôn bị giới hạn bởi chính mức thu nhập
hiện tại. Bạn có thể tiết kiệm toàn bộ 5 triệu đồng tiền lương, nhưng cuối
tháng số tiền tích lũy tối đa vẫn chỉ là 5 triệu đồng. Vì vậy, người khôn ngoan
thường không biến tiết kiệm thành một cuộc thi xem ai chịu khổ giỏi hơn. Họ tìm
cách cân bằng giữa giảm chi tiêu, tăng thu nhập và giữ chất lượng sống ở mức
chấp nhận được.
1. Không chỉ nghĩ cách tiêu ít, hãy nghĩ cách kiếm nhiều hơn
Một trong những sai lầm phổ biến nhất
khi bắt đầu tiết kiệm là tập trung toàn bộ sự chú ý vào việc cắt giảm. Bớt một
cốc cà phê, bỏ một bữa ăn ngoài, không mua quần áo mới, hạn chế giải trí… Những
thay đổi này có tác dụng, nhưng chỉ đến một giới hạn nhất định.
Giả sử thu nhập của một người
là 10 triệu đồng/tháng. Dù kỷ luật đến đâu, số tiền họ tiết kiệm cũng không thể
vượt quá 10 triệu đồng. Trong khi đó, nếu thu nhập tăng thêm 2-3 triệu đồng nhờ
làm thêm, nhận dự án ngoài, bán hàng hoặc nâng cao kỹ năng nghề nghiệp, dư địa
tích lũy lập tức rộng hơn mà không nhất thiết phải cắt tiếp chất lượng sống.
Đây cũng là khác biệt giữa
tiết kiệm phòng thủ và tiết kiệm chủ động. Tiết kiệm phòng thủ chỉ xoay quanh
câu hỏi "tháng này bớt được khoản nào?". Tiết kiệm chủ động thêm một
câu hỏi nữa: "Tôi có thể kiếm thêm bao nhiêu?".
Tất nhiên, tăng thu nhập
không phải chuyện có thể thực hiện trong vài ngày. Nhưng về dài hạn, đây mới là
phần quan trọng nhất nếu muốn khoản tích lũy tăng nhanh. Cắt chi tiêu giúp giữ
tiền, còn tăng thu nhập mới giúp chiếc ví có thêm tiền để giữ.
2. Đặt trần chi tiêu thay vì chỉ nói chung chung rằng "phải
tiết kiệm"
Nhiều người bước vào một
tháng mới với quyết tâm rất lớn: tháng này sẽ tiêu ít, sẽ mua sắm có kế hoạch,
sẽ để dành nhiều hơn. Nhưng nếu không có một con số cụ thể, quyết tâm ấy thường
tan rất nhanh sau vài lần quẹt thẻ.
Một cách dễ thực hiện hơn là
đặt trần chi tiêu.
Chẳng hạn, nếu tổng ngân sách
năm dự kiến khoảng 60.000 nhân dân tệ, tương đương trung bình khoảng 5.000 nhân
dân tệ/tháng, mỗi tháng người đó sẽ biết rõ mình còn bao nhiêu "room"
để chi. Khi một khoản mua phát sinh, câu hỏi không còn là "món này có
thích không?" mà trở thành "món này có nằm trong ngân sách tháng
không?".
Sự khác biệt tưởng nhỏ nhưng
ảnh hưởng rất lớn đến hành vi tiêu dùng.
Trần chi tiêu cũng giúp tránh
một tâm lý rất phổ biến: tháng này tiêu quá tay rồi tự nhủ tháng sau sẽ tiết
kiệm bù. Thực tế, nếu không có giới hạn rõ ràng, việc "bù vào tháng
sau" thường kéo dài hết tháng này sang tháng khác.
Đặc biệt trong những giai
đoạn dễ phát sinh chi phí như Tết, du lịch, sinh nhật, mua sắm cuối năm, ngân
sách càng cần được xác định trước. Nếu thu nhập không thay đổi nhưng chỉ trong
một tháng đã tiêu bằng vài tháng lương, phần còn lại của năm sẽ phải chịu áp
lực rất lớn.
3. Học cách trì hoãn mua hàng: Nhiều thứ bạn muốn hôm nay, vài
ngày sau có thể chẳng còn cần
Một trong những mẹo tiết kiệm
đơn giản nhưng hiệu quả nhất là không mua ngay.
Ví dụ, bạn muốn mua một chai
dầu gội mới nhưng chai cũ vẫn còn dùng được vài ngày. Thay vì đặt ngay, hãy chờ
đến ngày phải mua thêm các món thiết yếu khác. Bạn muốn đổi ốp điện thoại, hãy
cho sản phẩm vào giỏ hàng rồi để đó vài hôm thay vì thanh toán ngay.
Điều thú vị là rất nhiều món đồ sẽ tự
biến mất khỏi danh sách "cần mua".
Sau vài ngày, có thể bạn thấy
chiếc ốp điện thoại cũ vẫn dùng tốt. Có thể món đồ từng khiến bạn rất hào hứng
đã không còn hấp dẫn. Hoặc đơn giản bạn bận đến mức quên luôn ý định mua nó.
Đó chính là sức mạnh của việc
trì hoãn tiêu dùng.
Nếu một món đồ có thể trì
hoãn vài ngày mà không ảnh hưởng đến cuộc sống, nhiều khả năng nó chưa phải nhu
cầu thiết yếu. Khoảng thời gian chờ giúp cảm xúc mua sắm hạ nhiệt và đưa quyết
định trở lại trạng thái lý trí hơn.
Cách này đặc biệt hiệu quả
với những món có giá trị không quá lớn như quần áo, đồ gia dụng nhỏ, mỹ phẩm,
phụ kiện, đồ trang trí. Chính vì mỗi món chỉ vài trăm nghìn đồng nên chúng
thường không gây cảm giác "tốn tiền". Nhưng cộng lại trong cả tháng,
đây có thể là khoản chi đáng kể.
4. Tiết kiệm thông minh không đồng nghĩa với mua thứ rẻ nhất
Một người biết tiết kiệm
thường rất nhạy cảm với giá. Họ so sánh giá giữa nhiều nơi, chờ mã giảm giá,
săn khuyến mại hoặc gom các món cần thiết để mua vào thời điểm phù hợp.
Tuy nhiên, có một ranh giới
cần phân biệt rõ: mua được giá tốt khác với mua mọi thứ chỉ vì đang giảm giá.
Nếu một chiếc áo giá 500.000
đồng được giảm còn 300.000 đồng nhưng bạn không thực sự cần, bạn không
"tiết kiệm được 200.000 đồng". Bạn vừa tiêu 300.000 đồng.
Do đó, thứ tự hợp lý phải là:
xác định nhu cầu trước, sau đó mới tìm giá tốt. Không nên làm ngược lại, thấy
giá tốt rồi mới đi tìm lý do để mua.
Tương tự, việc mua sản phẩm
giá quá rẻ nhưng nhanh hỏng cũng có thể khiến tổng chi phí cao hơn về lâu dài.
Tiết kiệm thông minh không phải là chọn món rẻ nhất mà là chọn món có tỷ lệ giá
trị sử dụng/chi phí hợp lý nhất.
5. Hãy biến tiết kiệm thành một trò chơi dài hạn
Một điểm thú vị của việc quản
lý tiền là cảm giác tích lũy cũng có thể tạo sự hưng phấn chẳng kém mua sắm.
Khi bắt đầu ghi chép chi
tiêu, nhiều người dần quan tâm đến những con số khác trước: tháng này đã tiết
kiệm được bao nhiêu, tỷ lệ tiết kiệm tăng hay giảm, khoản nào có thể tối ưu
thêm, số dư tài khoản đã đạt mốc nào.
Việc chia sẻ tiến độ với bạn
bè hoặc một nhóm cùng mục tiêu cũng có thể tạo động lực. Nhưng sự "thi
đua" nên nằm ở khả năng duy trì thói quen tốt, không phải xem ai nhịn ăn,
nhịn mua hoặc sống kham khổ hơn.
Bởi nếu một kế hoạch tài
chính khiến bạn phải
chịu đựng liên tục, khả năng cao kế
hoạch đó sẽ sớm thất bại.
Một người có thể duy trì mức
tiết kiệm 20% thu nhập trong 10 năm thường tích lũy tốt hơn người cố giữ 70%
thu nhập trong ba tháng rồi bỏ cuộc vì quá mệt mỏi.
Tiết kiệm
cuối cùng vẫn là để sống tốt hơn
Có một nguyên tắc rất đáng
nhớ: Hãy chi tiền cho những thứ thật sự cần và tiết kiệm ở những nơi không quan
trọng.
Tiền tiết kiệm không phải một
con số để ngắm mãi trong tài khoản. Nó là quỹ dự phòng khi gia đình có biến cố,
là khoản tiền giúp bạn bớt hoảng loạn khi mất việc, là tiền học của con, tiền
dưỡng già, tiền cho một chuyến đi mong muốn hoặc đơn giản là quyền được nói
"không" với một công việc không còn phù hợp.
Vì thế, mục tiêu của tiết
kiệm không phải trở thành người tiêu ít nhất.
Mục tiêu là khiến mỗi đồng
tiền được sử dụng có chủ đích hơn.
Người khôn ngoan không nhất
thiết là người không tiêu tiền. Họ chỉ biết rất rõ khoản nào đáng chi, khoản
nào nên chờ và khoản nào hoàn toàn có thể bỏ qua. Khi cách nghĩ ấy trở thành
thói quen, việc tích lũy tiền sẽ bớt giống một cuộc ép xác và trở thành một
phần tự nhiên của cuộc sống.